Nước mắt cô gái trẻ sau những đêm dài …“uốn lượn”

H đã rời Hải Phòng lên thủ đô “kiếm sống” với 3 “vai”, gái nhảy, gái bán dâm, kiêm môi giới mại dâm.

Giờ đây, ngồi trong phòng giam, nghĩ lại những tháng ngày đã qua, em mới nghiệm ra rằng: “cuộc đời này luôn có luật nhân quả. Giờ đây, đã đến lúc em phải trả giá”.
Nước mắt ăn năn
Khi tôi gặp để nghe em kể về cuộc đời mình, em lại khóc, những giọt nước mắt đã rơi từ nhiều ngày qua kể từ lúc bị bắt khi đang “hành nghề” trong một khách sạn tại Hà Nội. Em bảo, những ngày bị tạm giam, em nghiệm ra rằng, có lẽ đã đến lúc em phải trả giá cho những sai lầm của mình. Liệu em có cơ hội nào để làm lại không?.

Trong mấy chị em, H là người xinh xắn và nhanh nhẹn nhất. Cô gái sinh năm 1993 nhưng trước khi vào trại đã có hơn 1 năm hành nghề mại dâm kiêm môi giới. Khi tôi ngỏ ý khi muốn biết vì sao em lại hành nghề bán dâm thì mắt em ướt lệ. Em bắt đầu kể cho tôi nghe về cuộc đời, về lý do vì sao em lại nhắm mắt chịu đi làm cái nghề nhơ nhớp ấy.

Ảnh minh họa
Em sinh ra trong một gia đình có hoàn cảnh khá phức tạp, mẹ em đã trải qua 2 đời chồng với 4 đứa con. Bà là người tần tảo, đã phải dành trọn tuổi thanh xuân của mình để sớm hôm chạy chợ, buôn thúng, bán mẹt nuôi mấy đứa con ăn học. Lên lớp 9 học được 3 tuần thì em bỏ học. Nhà nghèo, gia đình đông anh em, vì thương mẹ, thương ngoại mà em chán cuộc sống thiếu thốn trăm bề này. Không theo nổi con đường học hành, em muốn kiếm tiền phụ giúp mẹ nuôi hai đứa em nhỏ ăn học, để sau này chúng đỡ khổ như cuộc đời em và cuộc đời của mẹ. Em cũng cố gắng lắm nhưng công việc bưng bê, phục vụ chẳng kiếm được bao tiền, chẳng đủ nuôi bản thân em với những nhu cầu của một cô gái đang đến tuổi làm đẹp như em. Thấy những cô gái làm nghề vũ công dưới ánh đèn sân khấu sao mà rạng rỡ và hào nhoáng thế, lại được bạn bè rỉ tai: “Mày xinh thế, nếu biết nhảy nữa thì sẽ kiếm được nhiều tiền”, vậy là em đăng kí theo học một lớp dạy nhảy ngắn hạn. Và chính thức bước chân vào con đường làm gái nhảy, em nhảy không được đẹp lắm lại khù khờ chẳng biết đến kĩ nghệ ngồi bàn, “moi” tiền bo của khách thế nên chỉ có đồng lương eo hẹp của chủ sàn trả cho. Hơn một triệu bạc, nó chẳng hơn đồng lương hồi em làm phục vụ bàn là bao rồi tiền váy áo, phấn son, trang trải cuộc sống… Đã có lúc em thấy bế tắc. Rồi có đứa bạn cùng nghề rủ em ra Hà Nội bảo rằng trên đấy kiếm sống dễ hơn, đàn ông chịu chơi hơn, “bo” sộp hơn nên chúng em dạt lên đây. Hơn nữa em cũng nghĩ lên Thủ đô làm gì ở đâu thì mẹ cũng chẳng hay. Đó là giải pháp nhanh chóng nhất, tốt nhất để gom tiền giúp mẹ và chuẩn bị cho tương lai của những đứa em bằng số tiền tiết kiệm bán “vốn tự có”. Tại Hà Nội, chúng em chung tiền thuê một căn nhà nhiều tầng riêng biệt để tiện công việc đi tối về khuya của một gái nhảy. Chi phí ở Hà Nội đắt đỏ hơn Hải Phòng rất nhiều, buộc em phải lao vào kiếm tiền bằng mọi cách để trụ lại. Trong một đêm hết show diễn, có vị khách trẻ rủ em qua đêm với mức giá rất cao. Em gật đầu và bắt đầu bước chân vào nghề gái gọi. Làm vũ nữ như em trước sau gì chẳng có kết cục này, đó là quy luật tất yếu của nghề, em biết trước nên dễ dàng đón nhận. Những ngày đầu mới sa chân em cũng sợ lắm. Nghĩ tới những người đàn ông say khướt mà phải “ngoan ngoãn” chiều khách để mong kiếm được những đồng tiền từ túi họ khiến em sợ hãi.
Con đường em sa chân từ đây
Mấy tháng đầu nỗi sợ hãi còn theo em vào tận trong giấc ngủ, cứ hễ đi ngủ là em lại giật mình thon thót. Nhưng rồi em cũng quen dần với việc mình trở thành món đồ trong tay đám đàn ông, em dần biết dùng thân xác của mình để kiếm tiền. Cuộc sống lúc này đã dễ thở hơn, mỗi tháng em kiếm được gần hai chục triệu từ tiền đi nhảy và đi khách. Dư dả một chút em lại gom tiền về gửi cho mẹ vài triệu để nuôi mấy đứa em. Tuy nhiên, lúc nào em cũng lo sợ một ngày vỡ lở mọi chuyện hẳn mẹ em sẽ đau lòng lắm, dù có hư hỏng cỡ nào em vẫn thương mẹ nhất, hai lần lập gia đình đều lỡ dở, bố bỏ mẹ đi, mẹ lại gồng gánh nuôi mấy chị em ăn học. Nhưng, những đồng tiền bo của khách đã khỏa lấp đi hết nỗi sợ hãi trong em, em thèm khát tìm kiếm sự đổi đời. Giá đi khách của em mỗi lần là 1,5 triệu, cũng khá cao bởi em xinh, có chất giọng dễ thương nên đàn ông rất thích. Thỉnh thoảng khách đi tập thể nên em phải kéo theo đám bạn, sau dần em nhận ra đây cũng là một cách kiếm tiền dễ dàng em chủ động xin và lưu số các vị khách sộp để mỗi khi có nhu cầu, hoặc thỉnh thoảng em lại gọi đi “tâm sự” mỗi lần như thế tiền công môi giới của em là 500 ngàn.

Em biết nghề này không trụ được lâu, em cũng nhận thức được rằng nếu không sớm từ bỏ em cũng sẽ có kết cục như ngày hôm nay, thế nên em đã cố kiếm thật nhiều tiền, để có cơ hội là từ bỏ nó, em chỉ không ngờ là ngày này lại đến quá sớm. Cách đây vài tháng em định hùn vốn mở shop quần áo với một người bạn, nhưng lại thấy buôn bán vào thời điểm này không được thuận lợi lắm, lỗ nhiều hơn lãi, nên em tạm hoãn kế hoạch lại. Giá như em biết điểm dừng thì cuộc đời em đã rẽ sang một lối khác, phải không anh?.

Câu chuyện bị ngắt quãng bởi những tiếng nấc nghẹn ngào, em bưng mặt khóc rưng rức. Em bảo, giờ em hối hận lắm không biết ở nhà mẹ và bà ngoại đã biết chuyện của em chưa… không biết hai người có chịu nổi cú sốc này không, hai đứa em của em sẽ nghĩ sao về chị nó. Em mong mọi người đừng thông báo về nhà, em sợ mẹ em không chịu được, nhỡ có bề nào thì tội của em nhân lên bội phần.

Cuộc đời bao gian truân, mỗi người tự kiếm cho mình một cái nghề để sống nhưng có những cô gái lười lao động, vì không có trình độ hoặc thích những thú vui tầm thường nên đã tự lao đầu vào con đường tội lỗi và tự coi đó là cái “nghề” – “Nghề làm gái”. H là một trong những cô gái như thế nhưng tôi chưa bao giờ khinh ghét em. Vì thực ra, kiếm tiền và làm giàu trên thân xác của mình là một công việc bạc bẽo. Viết về cuộc đời của H, kì thực tôi chỉ muốn góp thêm một cái nhìn nhân văn cho một phận người. Mong xã hội hãy nhân ái với em, hãy cho em một con đường trở về hoàn lương để hòa nhập với cộng đồng. Cũng xin đừng ai hỏi H là ai, cô không muốn ai tìm gặp mình, cũng không muốn thân phận mình bị phơi lên trên mặt báo. Nhưng tôi đã viết ra đây, chỉ mong mọi người hiểu thổn thức của tôi về những cô gái bán dâm.

Sự xấu hổ, dằn vặt khi bị đưa vào trung tâm phục hồi nhân phẩm là cái giá H phải trả cho quá khứ lỗi lầm của mình. Dù đã quá muộn và chẳng thay đổi được gì nhưng tôi tin em sẽ thanh thản và được tha thứ. Kiếm tiền chưa bao giờ là chuyện dễ, ở các thành phố lớn, mưu sinh còn vất vả hơn thế. Những cô gái như H đã bị cuộc sống xô đẩy đến kết thúc không có hậu, may mắn cho H là em đã được giải thoát sớm. Cuộc đời mỗi chúng ta đều có thể xảy ra những lỗi lầm đáng tiếc, nhưng điều quan trọng là chúng ta biết nhận thức và sửa sai những lỗi lầm ấy. Những cô gái hoàn lương trong các trung tâm giáo dục xã hội là những người hơn hết thấu hiểu ý nghĩa này. Tôi đã hỏi rất nhiều cô gái sau khi được ra khỏi trại phục hồi nhân phẩm, em sẽ làm gì? Nhiều người thẳng thắn thừa nhận rằng, em sẽ lại đi bán mình. Tôi đắng lòng quay đi. Biết là không dễ dàng biến một cô gái đã từng lạc lối thành người lương thiện, sa ngã có năm bảy đường, nhưng con đường nào dẫn các cô về với nẻo lương thiện? “kiếm tiền và làm giàu bằng thân xác của mình là một công việc bạc bẽo”, đã có bao nhiêu cô gái hoàn lương sau những tháng năm bán mình gom lấy những đồng tiền để mua cuốc ống sung sướng? Họ đáng thương, đáng giận hay đáng trách?

source: giadinh