Hồ Quỳnh Hương: Nhớ món cá riêu mẹ nấu
Sống ở Sài Gòn gần 7 năm, cuộc sống, công việc và những mệt mỏi cứ lấp đầy quỹ thời gian hàng ngày của tôi. Đôi lúc mệt mỏi, tôi thường chọn quê hương Hạ Long là nơi nghỉ ngơi để giải toả hết những stress của mình.
Tôi thích ngồi trước biển Hạ Long, gió thổi ào áo, bên ly nước dừa mát lạnh và tước những thớ mực khô thơm phức, mùi lửa của cồn với mùi muối của biển quyện vào nhau, thành một hương vị thật đặc biệt. Trước biển Hạ Long, đôi lúc tôi thấy mình như nhỏ bé vô tận, giống như những hạt cát mỗi khi con sóng liếm vào bờ nó lại được lăn đi vô tận. Nhiều dự định, nhiều những khúc mắc được giải quyết khi tôi ngồi một mình trước biển quê hương.
Rất hiếm khi tôi được về quê nghỉ ngơi dài ngày, thường là tranh thủ diễn ở Hà Nội, sau buổi diễn một mình với con đường nửa đêm, sáng sớm hôm sau mới về tới nhà. Tôi thích có thời gian tự lái xe một mình lòng vòng quanh thành phố biển xinh đẹp của tôi. Tôi sẽ dừng ở chân cầu Bãi Cháy để ngắm thành phố Hạ Long từ trên cao, sau đó qua chợ Hòn Gai để mua ít chả mực, đặc sản của quê hương vào làm quà cho những người bạn ở Sài Gòn. Sau này mọi người đâm ghiền món này, nghe ngóng tôi về Quảng Ninh là vội vàng nhắn tin mang chả mực vào.
Suốt quãng đời tuổi thơ, tôi luôn thích đi xe đạp quanh khu núi Bài Thơ, thi thoảng có những ngày đặc biệt như 2/9 chúng tôi sẽ được leo lên đỉnh núi và được xem bài thơ tạc vào vách đá. Tôi luôn tự hào về phong cảnh của quê mình, nên bạn bè ở xa về chơi, thường là khách rất đặc biệt, tôi đều cố gắng tổ chức cho mọi người lên tầu đi ra ngắm vịnh Hạ Long. Chúng tôi sẽ đi từ sáng sớm và đến tận tối mịt mới về, ăn đồ biển tươi sống ngay trên tầu khi tầu ghé qua những ghe bán đồ hải sản được nuôi ngay trong vùng vịnh xanh trong này. Chúng tôi có thể tắm biển ngay tai bãi tắm Ti Tốp, một trong những bãi tắm xa bờ được coi là đẹp nhất và khá an toàn vì độ dốc thoai thoải. Ở đây cũng hợp với những người ngại sợ làm phiền, vì bãi tắm rất ít người và cũng được tôn trọng quyền tự do tối thiếu.
Từ nhà tôi ra đảo Tuần Châu không xa lắm, nếu cả nhóm đi xe máy mất chừng 15 phút, đó là giờ có con đường nối đất liền với đảo, chứ trước kia chúng tôi phải đi thuyền qua, thường là qua đó bắt ốc về luộc. Giờ ốc cũng chẳng còn nữa, vì đã quy hoạch thành một nơi nghỉ dưỡng hàng 5 sao của miền Bắc. Hàng năm đón không biết bao nhiêu lượng khác du lịch về đây thư giãn.
Ngày đi học ở Hà Nội, ai cũng thắc mắc tưởng người Quảng Ninh phải đen nhánh như những vỉa than đá. Nhưng thực chất hãy nhìn tất cả những phụ nữ Quảng Ninh, ai cũng có nước da trắng hồng, và một vẻ đẹp mặn mòi hương vị biển. Tôi luôn tự hào mình là người của vùng than, của những vẻ đẹp thiên nhiên được Unesco công nhận… Mẹ là người nẫu món ăn tôi thấy hợp nhất, luôn luôn nhớ những món ăn mẹ chế biến từ hải sản quê nhà. Mỗi lần bị bệnh thì chỉ thềm canh riêu cá mẹ nấu. Tôi cũng đã cố gắng học nấu bằng được món ăn này nhưng không thể bằng mẹ được. Bố mẹ đều sinh ra và lớn lên ở vùng đất này, sinh chị em chúng tôi khôn lớn cũng từ vùng đất này. Dù đi nơi đâu, có những căn biệt thự ở Hà Nội, Sài Gòn hay ở một nơi nào khác ngoài biên giới Việt Nam thì tôi vẫn thích trở về căn nhà nhở bên bờ biển Bãi Cháy xinh đẹp. Nơi đó ghi những dấu ấn tuổi thơ, có gia đình và những người thân yêu của tôi.
theo 24h













